watch sexy videos at nza-vids!
.
Wap Đọc Truyện Hay , Xem Ảnh Đẹp
BLOG TRUYỆN MỚI CẬP NHẬT

Xin lỗi... Anh chỉ là thằng... bán bánh giò

txt úp theo yêu cầu

3E6BI.jpg (600×351)

video

Ngày thứ 1

_ Chị ơi, cho tôi 1 bịch bánh trán…

_ Dạ, có ngay!

_ Đừng cho khô… đừng cho trứng... chỉ bánh trán không thôi!

Ngày thứ 2

_ Chị ơi, cho tôi 1 bịch bánh trán…

_ Dạ, không khô, không trứng, bánh trán không thôi, đúng không anh?

_ Dạ, ừh… oh... ừm.

Ngày thứ 3

_ Chị ơi…

_ Dạ, bánh trán của anh đây!

_ Ơ… dạ, sao nhanh vậy?

_ Hì, em làm sẵn cho anh mà? Em biết thế nào anh cũng ghé! Hì hì…

_ Cám ơn chị…

_ Anh này, đừng gọi em bằng chị nữa, em mới 19 tuổi thôi, chắc là nhỏ hơn anh rồi, đúng không?

_ Ừh, ùm, tôi 21…

_ Hì, vậy 2 đứa mình gọi nhau là anh em nha, anh không được từ chối đó!

_ Tôi… tôi…

_ Tôi cái gì? Grừ ư ư ư....

_ Ừh, ừh anh biết rồi!

Ngày thứ 4, vẫn thế… vẫn 1 bịch bánh trán không khô… không trứng

Ngày thứ 5, nó đi ngang qua nhỏ, nhưng không dừng lại, nhỏ trông thấy, gọi với theo:

_ Anh ơi!

Nó vẫn chạy.

_ Anh gì ơi!

Chắc nó không nghe…

_ Anh không dừng lại là em giận đó... - nhỏ hét to.

Kétttt...

Tiếng phanh xe gấp gáp, nhỏ chạy tới nó.

_ Anh sao vậy, không thích ăn bánh trán của em nữa à?

_ Anh… anh...

_ Nói mau! - nhỏ chống nạnh… mắt nổ lửa.

_ Anh xin lỗi, hôm nay anh định ăn bánh giò… trừ cơm.

_ Cái gì? Vậy mọi hôm là anh ăn bánh trán trừ cơm đó hả - nhỏ trợn mắt ngạc nhiên.

Nó gật đầu nhẹ nhàng…

Thì ra là vậy!

Nó không lấy trứng… không lấy khô là để được thêm phần bánh trán.

_ Xem nào, hôm nay thúng bánh giò của anh còn nhiều thật…. Haiz… thôi được rồi, anh đợi em 1 xíu, không được bỏ đi đó… hứ.

Lát sau nhỏ quay lại với 1 bịch bánh trán trên tay, đặt vào giỏ xe nó.

_Đây, của anh đây, giữ lấy đi.

_ Nhưng… Anh… - nó ấp úng.

_ Anh yên tâm đi… em không cho không anh đâu! Em trao đổi với anh đó.

Nói rồi nhỏ lấy trong thúng ra 1 cái bánh giò đi thẳng về chỗ bán bánh trán của mình, nó ngoái nhìn theo nhỏ, nhìn rất lâu…

Về tới nhà, nó đặt lưng xuống nền, nó suy nghĩ về nhỏ, sao nhỏ tốt với nó vậy, nó chỉ là 1 thằng bán bánh giò thôi mà? Và rồi nó lại nghĩ khác, chắc nhỏ không tốt với nó đâu, tại nhỏ cũng lấy của nó 1 cái bánh giò mà? Chắc nhỏ thèm bánh giò thôi!

Nó mở bịch bánh trán nhỏ đưa cho nó, hôm nay bịch bánh trán to thật, có cả trứng, cả khô… bịch bánh trán ngày thứ 5 ngon thật!

Vẫn cứ thế, vẫn là những cuộc gặp mỗi tối, vẫn là những bịch bánh trán do chính tay nhỏ làm, và chưa 1 lần trong suốt 1 tháng qua nó bỏ lỡ món bánh trán đặc sản của nhỏ.

_ Anh nè, hôm nay anh bán tốt không?

_ Ừh, anh bán cũng được .

_ Hì, anh nè, anh giữ cái này đi xíu về nhà rồi hãy mở nó ra.

Nhỏ đưa cho nhó 1 cái hộp được gói kỹ càng. Nó tò mò lắm! Trên suốt đoạn đường, nó cứ mong về tới nhà thật nhanh để mở cái hộp đó ra… và dĩ nhiên điều nó mong muốn đã được thực hiện. Nó trố mắt nhìn, trong hộp là 1 cái nón kết màu đen, rất đẹp, đi kèm với 1 tờ giấy: ”Anh nè, 1 tháng rồi kể từ ngày anh và em quen nhau, vậy mà em vẫn chưa biết tên anh là gì, không biết nhà anh ở đâu, gia đình anh như thế nào? Anh đừng hiểu lầm những câu hỏi của em nhé, em chỉ muốn biết thôi… và em hy vọng ngày mai em được thấy anh đội chiếc nón của em tặng. À mà em tên Vy, tên đẹp đó nha… Hihi”. Nó cầm chiếc nón lên mân mê, lần đầu tiên trong đời nó được 1 người tặng quà, nó được 1 người hỏi thăm, nó được 1 người quan tâm và lần đầu tiên trong đời nó được quyền nghĩ về 1 người, được quyền nhớ về 1 người,… điều mà nó chưa bao giờ nghĩ tới.

Ngày hôm sau, nó vẫn ghé gặp nhỏ, vẫn như mọi ngày, vẫn là 1 bịch bánh trán không trứng, không khô, theo ý nó.

Hôm nay nhỏ bới tóc cao lên lộ rõ cả 1 khuôn mặt trắng ngần, trông nhỏ thật đẹp, rất đẹp, chưa bao giờ nó nhìn nhỏ lâu và kĩ như thế! Hôm nay nó cho phép mình được cái quyền ngắm nghía nhỏ.

_ Anh kia!

Nó giật mình.

_ Nhìn gì thế?

_ Anh… anh…

_ Hôm qua có đọc lá thư của em không?

_ Có…

_ Vậy sao không thấy anh làm theo? Nón của em đâu? - nhỏ chống nạnh, mặt nhăn nhó.

Nó rút vội chiếc nón từ trong cái cặp đeo phía trước, nó tháo cái nón đang đội trên đầu và đặt chiếc của nhỏ lên ngay ngắn.

_ Anh sao thế, sao giờ mới đội?

_ Anh sợ nó dơ… anh sợ nó mau cũ.

_ Grưuuuuu… Anh ngốc thế? Từ ngày mai, ngay khi bắt đầu đi làm anh phải đội nó lên nghe không?

_ Ừh òh... anh biết rồi, còn cái này là của em đây, anh về nhé!

Nó đặt lại trên bàn 1 tờ giấy, nhỏ biết đó là câu trả lời của nó giành cho nhỏ, nhỏ lật vội ra, sau khi nó đã đi khuất: ”Anh tên Nam, anh ở miền tây, lên đây ở trọ từ năm 14 tuổi rồi, anh ở chung với 1 thằng bạn ở khu Bàu Cát, Tân Bình. Ba mẹ anh mất trong 1 trận lũ cách đây 7 năm rồi, giờ anh chỉ còn 1 mình, anh cám ơn về cái nón, nó đẹp lắm…”. Nhỏ đọc xong, như có vết gợn trong lòng, nhỏ cảm thông cho hoàn cảnh nó….

Nó và nhỏ vẫn thế, vẫn là những quan tâm, chia sẻ. Đối vói nó và nhỏ, khoảng thời gian mà 2 đứa gặp nhau là khoảng thời gian quý nhất trong ngày của cả 2. Nhỏ vẫn đợi nó nơi góc đường quen nơi nhỏ ngồi bán, dù có những đêm nó về rất trễ, nó vẩn thế vẫn chạy nhanh về mỗi khi xong việc, nó tranh thủ từng giây từng phút. Đêm nay, đêm thứ 50, đêm mà bầu trời trút xuống mặt đất cơn mưa nặng hạt, nó vẫn hì hục đạp chiếc xe lạch cạch, gồng mình hết sức để chống lại những cơn gió ngược chiều.

11 giờ khuya, hôm nay là ngày nó về trễ nhất, nó đi ngang gốc đường quen ấy, nơi nhỏ vẫn hay ngồi đợi nó. Nhưng sao vắng lặng, có lẽ trời mưa to, và nó lại về trễ nên nhỏ đã dọn hàng rồi. Nó không trách nhỏ, nhưng gương mặt nó hiện lên 1 nổi buồn sau lắng…

_ Anh Nam…

Tiếng của nhỏ! Nó mừng rỡ quay lại. Đúng là nhỏ rồi, nhỏ đi ra từ 1 gốc cây gần đó trên tay vẫn là 1 bịch bánh trán.

_ Sao anh về trễ vậy?

_ Xe anh bị hư, trời mưa vậy sao em không vào nhà?

_ Em muốn gặp anh!

_ Mai mình vẫn có thể gặp mà?

_ Nhưng hôm nay... em nhớ anh!

Nó không biết nó có nghe lầm lời nhỏ nói không? Ừ thì cứ cho là nó nghe lầm đi.

_ Anh có nhớ em không?

Nhỏ hỏi, lần này thì nó chắc chắn nó không nghe lầm, nhỏ đang hỏi nó, nó phải trả lời sao đây, phải trả lời thế nào đây?

_ Anh không nhớ em hả? - nhỏ hỏi tiếp

_ Vậy thì em đi vào!

Nó giật mình.

_ Vy, anh nhớ… em!

Nhỏ nhìn nó, ứa nước mắt, nhỏ cười. Nó cảm nhận được hơi ấm từ nhỏ, dù nó và nhỏ cách nhau gần 2m. Lần đầu tiên nó được công khai nói nhớ 1 ai đó, hạnh phúc thật!

_ Vậy... anh có… yêu… em không? - nhỏ ấp úng hỏi.

_ Vy… sao em hỏi vậy?

_ Em muốn nghe anh trả lời?

_ Nhưng… Anh chỉ là 1 thằng bán bánh giò, anh không dám trả lời câu hỏi đó em à, anh sợ...

_ Em không quan trọng diều đó, em chỉ muốn biết anh có yêu em không?

Nhỏ lại nhìn nó, lại ứa nước mắt, nhỏ bấu chặt mình lại, đợi câu trả lời từ nó.

_ Anh… Anh… Anh yêu Em…

_ MÀY MƠ À? - 1 giọng nói lạ.

_ Ủa, má, má đi đâu đây?

_ Mày im đi… con ranh!

_ Thì ra là mày, mày là thằng suốt 2 tháng qua liên lạc với con gái tao, mày đang mơ à, mày yêu con gái tao à, ngay cả trong mơ tao cũng cấm mày không được nghĩ về con gái tao, MÀY KHÔNG ĐỦ TƯ CÁCH, thằng nhãi à!

_ Má, sao má lại nói với ảnh như vậy, ảnh đâu có lỗi gì?

_ Tại sao tao không được nói với nó như vậy? Lỗi gì à, lỗi vì nó nghèo, lỗi vì nó không có cả 1 cái áo liền vai, 1 đôi dép liền đế.

_ MÁ!

Bốp...

_ Đi vào nhà ngay! Còn mày, tao cấm mày không được gặp con gái tao nữa, nếu mày thương nó thì hãy để nó yên đi, tao van mày đấy, thằng nhãi ạ!

Bà ta nắm lấy tay nhỏ lôi xềnh xệch vào con hẻm tối, nhỏ ngoái nhìn nó, nó thấy rõ những giọt nước mắt đang giàn giụa trên gương mặt nhỏ. Giữa màn mưa nó cảm thấy hiu quạnh quá, nó không còn đủ sức để đạp chiếc xe bánh giò về nhà nữa, nó khụy xuống, cảm nhận cái đau xé lòng từ con tim, 1 con tim lần đầu biết yêu, nó tự đặt câu hỏi cho chính bản thân mình: ”Ừ, đúng rồi! Mày lấy tư cách gì mà yêu con gái người ta? Dù là trong mơ cũng không được Nam à!”

1 ngày, 2 ngày… 1 tháng nó đã không gặp nhỏ, cái nỗi nhớ chất chồng theo thời gian, nó đã dặn với lòng là không được nghĩ về nhỏ nữa nhưng sao khó quá, bây giờ nó rất muốn nhìn thấy nhỏ, dù là ở xa thôi cũng được mà?

Nghĩ là làm, hôm nay nó đi ngang con đường quen thuộc ấy, nó chọn 1 vị trí có tầm nhìn tốt, nó hướng về gốc đường nơi nhỏ thường đợi nó, nhưng sao hôm nay không thấy nhỏ, cũng không thây gian hàng bánh trán của nhỏ, thay vào đó là 1 người bán trái cây.

1 tiếng, 2 tiếng, 3 tiếng,... nó chờ nhỏ. Nó bạo gan đi về phía gốc đường đó...

_ Cô ơi, cô bán ở đây lâu chưa ạ? - nó hỏi người bán trái cây.

_ À, mới được 1 tuần thôi cháu à.

_ Vậy cô có biết bé Vy bán bánh trán không cô?

_ Biết chứ, nó là hàng xóm cô mà, cả tuần nay nó tất bật ở nhà, nghe đâu ba nó bệnh, nếu không có tiền phẫu thuật sẽ chết! Haiz… số con bé khổ… ba nó mà chết đi thì không còn ai yêu thương, che chở nó nữa...

Nó trầm ngâm, suy nghĩ, rồi lại nói…

_ Thế cô có biết ba Vy phẫu thuật cần bao nhiêu tiền không, rồi nhà Vy ở đâu ạ?

_ Khoảng 4, 5 chục triệu gì đó, còn nhà Vy à, cuối con hẻm quẹo phải là tới.

_ Cháu cám ơn ạ.

Nó rời gốc đường, mà lòng nặng trĩu, nó không nghĩ cái nghèo lại có tội đến vậy? Ngày hôm sau nó tìm nha Vy, 1 ngôi nhà nhỏ, khuất cuối con hẻm.

_ Cháu chào cô! - giọng nó run run.

_ Thằng nhãi ai cho mày vào nhà tao?

_ Anh Nam...

Tiếng nhỏ lảnh lót, mắt sáng lên. Nó nhìn nhỏ, mà lòng quặng thắt, cơn nhớ nhung đeo bám nó suốt bấy lâu nay dường như tan biến, nó muốn ôm chặt nhỏ vào lòng, muốn nói bao lời yêu thương, nhưng nào đâu được?

_ Thằng nhãi, tao hỏi sao mày vào nhà tao, tao cấm mày gặp con gái tao rồi mà?

_ Dạ cháu xin lỗi. Cháu nghe ba Vy bệnh nên đến thăm.

_ Tao xin mày, gia đình tao thế nào không liền quan tới mày.

_ Dạ, cháu nghe nói bác phải phẫu thuật thì mới sống được.

_ Ừ, thì sao? Mày giúp được gì?

_ Dạ, đây là số tiền cháu giành dụm trong suốt 7 năm qua.

_ Mày im đi! Mày nghĩ mày đưa nhiêu đó tiền là tao chấp nhận cho mày quen con gái tao à? Mày mơ đi thằng nhãi, con gái tao xinh đẹp là để gả tây gả tàu… tao báo cho mày biết luôn tháng sau là con Vy lấy chồng rồi.

Câu nói đó như con dao 2 lưỡi đang cứa vào lòng nó và nhỏ, nhưng nó biết dù thế nào đi nữa thì nó vẫn yêu nhỏ.

_ Nếu thế cháu xin chúc mừng Vy, nhưng đây là số tiền cháu muốn giúp bác trai mau phẫu thuật, nếu không… xem như cháu cho bác mượn khi nào bác có thì trả cháu cũng được ạ!

_ Mày nói thật chứ?

_Dạ, thật.

_ Mày có bao nhiêu?

_ Dạ 32 triệu… Cháu biết là không đủ nhưng xin bác cứ nhận.

_ Thôi được rồi khi nào con Vy lấy chồng có tiền tao trả mày, mày về đi…

Nó ra về, hôm nay nó làm 1 điều tốt giúp nhỏ, nhưng sao nó không vui, đang có cái gì cồn cào trong nó, nó bước từng bước vô hồn…

1 tháng sau...

_ Vy nè, còn 3 ngày nữa lấy chồng rồi mày nhớ ngoan nghe không?

_ Dạ… nhưng...

_ Nhưng gì?

_ Má cho con đi gặp anh Nam 1 lần cuối được không?

_ Để làm gì?

_ Con chỉ muốn gặp ảnh 1 lần cuối thôi!

_ Thôi được rồi, dù sao hôm nay cũng có tiền, qua trả cho nó đi, mắc công sau này nó làm khổ mày, mày biết nhà nó không?

_ Dạ biết, lúc trước ảnh có cho con địa chỉ.

Niềm vui và nỗi buồn đang xen lẫn trong nhỏ. Vui vì nhỏ sắp gặp đuợc nó, buồn vì có lẽ đây là lần cuối…

Nhà nó là 1 dãy phòng trọ ộp ẹp, nó ở căn phòng cuối cùng. Mà sao hôm nay căn phòng đó đông người vậy, có cả tiếng trống tiếng kèn inh ỏi?

_ Anh ơi, đây là nhà anh Nam phải không anh?

_ Ừh, em vào thắp nhang cho nó đi!

_ Thắp nhang… là sao anh?

_ Chứ không phải em đến dự đám ma nó à?

_ Dạ… em không biết... - giọng nhỏ run run.

_ Mà em là ai, sao không biết nó chết?

_ Dạ, em tên Vy, là…

_ Vy? Có phải em là cô gái bán bánh trán không?

_ Dạ...

_ Thằng Nam gửi cho em lá thư này trước lúc chết.

Mặt nhỏ tái nhợt, nhỏ không tin những gì đang diễn ra.

”Vy nè, anh biết khi em đọc lá thư này thì anh không còn cơ hội gặp em nữa, không còn cơ hội được nhai ngấu nghiến món bánh trán em làm, bây giờ là nó chỉ là mơ ước thôi em à. Khoảng thời gian có em, anh thật sự hạnh phúc, chưa ai trò chuyện với anh nhiều bằng em, chưa ai quan tâm anh nhiều như em, mỗi lần nhìn vào mắt em anh thấy những niềm vui vô tận, anh biết mình chỉ là 1 thằng bán bánh giò, 1 thằng nghèo nát, nhưng tình yêu anh trao em là bất tận, chỉ cần thấy em cười thì điều đó đã làm anh hạnh phúc! Và điều cuối cùng… Anh biết mình không đủ tư cách yêu em trên cõi đời này... Vậy xin em hãy cho anh yêu em từ nơi mộ sâu đất lạnh… Em nhé!”.

Nhỏ đổ sụp, đôi tay nhàu nát lá thư, những tiếng nấc đứt quãng, nhỏ gượng mình.

_ Sao anh Nam chết vậy anh?

Nhỏ gạt nước mắt chờ đợi câu trả lời.

_ Ừ, nó bị khối u trong người, nay là tới hạn phải phẫu thuật, nghe đâu nó giành giụm được vài chục triệu, nhưng số thằng này mang kiếp khổ, tháng trước nó làm mất, không có tiền phẫu thuật… nằm ở nhà chết!

Nhỏ như chết lặng, xung quanh khói nhang bay mù mịt, nó u ám như trái tim nhỏ bây giờ, tiếng kèn, tiếng trống loạn nhịp, nó hổn độn như suy nghĩ của nhỏ. Nhỏ quay về, đứng lặng nơi gốc đường quen, nơi nhỏ vẫn đợi nó khi trăng lên, nơi nhỏ nhìn thấy từng cái run sợ của nó khi nói yêu nhỏ, dòng người vẫn tấp nập trôi nhưng sao nhỏ đơn côi quá? Đang có 1 vết thương ở tim nhỏ, nó đang lan ra, cái vết thương ấy không nhức, không rát, không làm người ta xuýt xoa nhưng sao nó nhói, nó buốt,nó làm người ta xót xa?

Ngày hôm sau nhỏ tới đưa tiễn nó, nghĩa trang hôm nay lạnh thật, 1 cái hố sâu được đào sẵn, quan tài nó được thả từ từ xuống, nhỏ tiến lại, ngồi cạnh bên, nhỏ lấy trong giỏ ra 1 bịch bánh trán. Nhỏ lầm bầm: ”Anh à, em đang thực hiện điều ước của anh đây, anh mở mắt ra nhìn em đi, em xin anh đó! 1 lần thôi anh… Đây… đây là bịch bánh trán do chính tay em làm theo đúng ý anh đây, không khô, không trứng… bịch bánh trán này cũng giống như tình yêu em và anh vậy phải không anh? Nó có vi MẶN của muối , vị CHUA của chanh , vị Cay của ớt, và cái khô khan đến khó chấp nhận của từng sợi bánh trán… Em xin lỗi… em không thể cho anh được sự ngọt ngào… bởi vì.. bánh trán trộn… không thể bỏ đường anh à!”

Từng lớp đất được phủ lên quan tài… chiều nghĩa trang hoang lạnh, gió vẫn thổi từng cơn rợn người, từng thớ đất xanh lạnh, từng tia nắng cuối chiều héo hắt, nhỏ đứng đó, đứng cạnh ”nó“, gần thật gần nhưng sao quá xa… nhỏ vẫn đang khóc, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt trắng ngần, những giọt nước mắt long lanh, trong sáng. Trong sáng như tình yêu nó giành cho nhỏ vậy, chưa 1 lần nắm tay, chưa 1 lần ôm nhau, chưa 1 lần được chạm bờ môi,… mà sao nó lại cảm thấy ngọt ngào, hạnh phúc?

Back to posts
Comments:
[2013-08-27] Jonny Lại:

Ôj sao súc độq z

[2013-05-10] Cd pum:

Mu0n khoc wa cs co n ng t0t ma phaj chju nku vax

[2013-04-22] traiotngot:

hax the cam dog wua ah


Post a comment

Đến Trang:
Danh Mục Truyện
XEM THÊM
THỦ THUẬT FACEBOOK { Tổng Hợp THỦ THUẬT FACEBOOK MỚI NHẤT được update hàng ngày...}
Game Hay { Tuyển tập những game hay nhất cho thư giãn dành cho bạn khi vào wap...}
Game Offline { game offline trên điện thoại }
Hướng Dẫn Hack {Tuyển chọn các thủ thuật hay cho các bạn đọc}
TRUYỆN TEEN HAY { Các truyện teen hay được cập nhật liên tục}
TRUYỆN CƯỜI { Tuyển chọn Truyện cười vỡ bụng hay nhất}
632--20600061
Liên kết: xem phim le đẹp, Xem và tải Phim online ,phim chieu rap, Xem phim online,phim 18+,Phim hanh dong
Design : Waptruyenhay.Com
Copyright © 2013 WapTruyenHay.Com